Thơ đã đăng báo 1

By

  
         SAO HÔM


Ai thắp ánh sao Hôm
Lên đôi mắt nỗi buồn
Để trăng sáng bên thềm
Nhuộm một màu lá biếc

Nỗi lòng ta tha thiết
Có đổi sắc trời không?
Sao nỗi nhớ đi rong
Lập lòe khung cửa nhỏ

Ta lắng nghe hơi gió
Chạm hồn đêm sương bay
Thương cho những đắm say
Chưa một lần nói được

Bước chân đời xuôi ngược
Mang theo một ánh nhìn ....

 Lê Trọng Nghĩa

(Uớc Mơ Xanh số 04 - 04/95)

                                                                  

 THỨC DẬY MÙA VÀNG

Lâu rồi- Tình yêu một thuở
Xa mù anh cũng thôi mong
Lâu rồi - Đường xưa cỏ úa
Khát chờ hoài giọt sương trong

Gặp em giữa mùa nắng hạ
Lung liêng... trong trẻo tiếng cười
Sợi buồn giăng qua mắt lá
Ngẩn ngơ hoa phương ngập trời

Em như con chim nhún nhảy
Vườn hoang thức dậy mùa vàng
Để ai gom trăm chiếc lá
Đổi thành những giấc thu sang

Lẽ nào em không hay biết
Phượng hồng thắp lửa vì đâu?
Và ta lẽ nào hối tiếc
Cuộc tình đẫm nụ hôn sâu!

 

 Lê Trọng Nghĩa

(Nữ Sinh 22- 05/95)

                                                                              

 
HOÀNG HÔN PHAI

 
Ta mang vài giọt nắng
Thả xuống dòng sông xưa
Mơ màng trông mây trắng
Bắt gặp những âm thừa

Hương của một hoàng hôn
Mãi chìm trong cổ tích
Em của một thời xưa
Còn gì trong tĩnh mịch?

Ta đứng chờ trăng lên
Thương từng con sóng nhỏ
Khúc hát buồn chênh vênh
Gửi vào trong cánh gió

Ngày mai đây: đếm bước
Lang thang hồn phiêu du
Áo hồng em xa khuất
Phai dần những cánh thu

Hoàng hôn rồi cổ tích
Dấu cũ rồi rêu phong
Tình yêu xưa huyền thoại
Ta nhủ lòng thôi mong...

 Lê Trọng Nghĩa

(Bạn Ngọc số 09- 05/95)

 

 

 KHÔNG ĐỀ

 
Em hay người của gió trời
Ta hay người của biển sôi sóng cuồng
Ước mơ vẽ một nỗi buồn
Nhớ thương vẽ một miền sương khói mờ

Tự bao giờ đến bây giờ
Gió em còn lạc bên bờ tôi mong
Người về một đêm trăng thanh
Những hư ảo... mãi còn dằn vặt ta.

 Lê Trọng Nghĩa

(Nữ Sinh số 31 - 03/96)

 

 

KHÔNG ĐỀ


Em còn đó ... phía vầng trăng
Một đôi mắt ... một môi hồng nét son
Anh còn đây ... phía hoàng hôn
Niềm thương nhớ trắng một dòng sông trôi
Ta còn nhau giữa cuộc đời
Tình chưa ngỏ... để thương hoài... câu thơ!


 Lê Trọng Nghĩa

(Nữ  Sinh 38 - 23/04/96)

                                                                                                                                 

VỚI THU

Với thu
Em đã nói gì
Cuối đường
Dăm chiếc lá ghì
Heo may

Mênh mang
Rớt xuống chân ngày
Mượt xanh bờ cỏ
Ngây ngây bóng vàng

Tóc tơ
Mắc được cầu sang?
Nửa thương nhớ
Nửa đôi đàng
Đong đưa!

Câu thơ
Giấu giữa chiều mưa
Hoài nguyên niềm khát
Chiều chưa hết ngày

Bàn tay
Kẻ nhánh sông gầy
Heo may ơi!
Có đong đầy cô đơn !?

 

 Lê Trọng Nghĩa

(Báo Bình Định số 20 - 07/96)

 

 

 CHƠI VƠI GIỌT CHIỀU


À ơi!
Cỏ nặng sương treo
Ai làm ra những giọt chiều
Rót tôi!
Đủ không
Thắp một tiếng cười
Con tim dám chắc
Thốt lời thẳm sâu?

Sông Ngân
Tháng bảy
Nhịp cầu
Đợi người
Như  thể
Từ lâu lắm rồi!
Tình bằng ...
Qua ngõ sương sương rơi
Vạn chiều
Đâu?...
Bỏ lại lời thiết tha!


Lê Trọng Nghĩa

(Báo Bình Định 16/11/96)

 

 

 

 

 

More...

Thơ đã đăng báo 2

By

 

NGHE GÍO CHUYỂN MÙA

 

Ta ngồi nghe gió chuyển mùa

Nghe thầm một chiếc lá vừa buông rơi

Nghe từ lòng đất sinh sôi

Những mầm sống ... phấn hương đời đổi thay.

 

Em vừa ghé bước qua đây

Lòng ta khát một bàn tay gọi mời

Trong em giấu một khoảng trời

Trong ta nặng một khoảng đời như không

Gặp nhau cũng chỉ vô tình

Nhớ nhau đâu nghĩ là mình nhớ nhau.

 

Ta vừa qua khỏi cơn đau

Em còn hẹn đến mùa sau điều gì?

Ta ngồi nghe gió thầm thì ...

 

 Lê Trọng Nghĩa

(Tiểu thuyết thứ bảy số 5- 04/97)

 

 

 GỬI PHỐ XƯA

 

Bởi có chuyến tàu hôm ấy

Làm rơi một nỗi sân ga

Hành trang gói niềm thương hạ

Lặng im đến một miền xa

 

Nên có con đường chiều nay

Ráng vàng vời xa phía núi

Phố choàng heo may rười rượi

Quán càphê lạnh mưa bay...

 

Vọng từng hơi ấm bàn tay

Chuyến tàu ngày kia trở lại

Hành trang - những ngày xa ngái

Nỗi gì đợi chốn sân ga?

 

Câu thơ vụng về không gửi

Ngẩn ngơ câu hát xứ người ...

 

 Lê Trọng Nghĩa

(Báo Thừa Thiên Huế  05/97)

 

 

 

 GỢI LÊN TÌNH BUỒN

 

Gợi lên như một niềm yêu

Để rưng rức mãi bên chiều

Hạ ơi!..

Gió đưa cây cải về trời

Tôi đưa thương nhớ

Về nơi xa nào?

Tình vừa

Như cánh diều cao

Đứt dây

Vô vọng

Vướng vào thinh không ...

 

 Lê Trọng Nghĩa

(Áo Trắng số 81 - 06/97)

 

KHÚC HẠ

 

Xanh ngút mắt trời xanh

Những cánh diều no gió

Soi mình trên dấu cỏ

Khát vọng rơi- tiếng cuốc qua đồng...

 

Em có còn đó không?

Cỏ mãi khát một dòng sương

Gợi lên điều long lanh

Ta mãi khát cái nhìn từ mắt em sâu thẳm

Gợi lên từng lời nói...

 

Đi qua tháng ngày chờ đợi

Bây giờ là mùa hạ

Phố cũ ngập trong màu lửa phượng

Rưng rức nỗi niềm yêu

Những cánh buồm mây trắng xóa

Những lời tình chưa ngỏ

Hóa cơn mơ chạy dọc suốt bờ chiều...

 

Em có còn đó không?

Ta ngồi lại dòng sông khô cạn

Nhớ những cơn mưa chưa tới bao giờ.

 

 Lê Trọng Nghĩa

(Nữ Sinh 47 - 07/97)

 

 RU  TÌNH

 

Cũng đành khép lại nhớ nhau

Thôi em cứ hát "qua cầu gió bay"

Ngày mai trên lối rẽ này

Tôi không dạo bước như ngày tháng xưa

 

Mối tình em đẫm ướt chưa?

Để tôi gọi gió mưa mùa bay qua

Ru em trọn khúc dân ca

Ru ta một thuở chỉ là hư không

 

Người về may áo qua sông

Ta về thôi đã mênh mông đợi chờ

Cũng đành như một giấc mơ

Dẫu điều ấy ... chẳng thể ngờ đâu em!

 

 Lê Trọng Nghĩa

(Báo Bình Định  23/08/97)

 

 

 

 

 

 

More...

tho

By

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

DÂNG HIẾN...

 

Em có thấy giữa ngút ngàn biển lớn

Có cuộc tình làm dòng chảy cô đơn

Và như thế cứ âm thầm dâng hiến

Ước một đời cho biển ngát xanh hơn...

 

                                       Lê Trọng Nghĩa

                                                           

 

 

 

V

 

Ta vẽ em trừu tượng một tâm hồn

Trong không gian đêm sâu thẳm

Bằng gam màu của biển

Điểm sáng giọt trăng vàng

**

Ta vẽ tình yêu lung linh

Như những ánh sao đêm

Thế giới trong em mê hoặc

Nhưng rất đổi đằm thắm dịu dàng

**

Ta vẽ em trong chiếc hôn

Xanh xanh màu lá mới

Tóc em đen nghìn sợi

Phủ lên đêm say đắm khôn cùng

**

Ta không vẽ nỗi chút duyên

Trói cuộc đời trong hò hẹn

Nụ cười theo nước mắt

Chảy về phía ngàn năm...

 

 

                                                              Lê Trọng Nghĩa

                                                       

TIẾNG GUỐC

                    

Em thoáng hiện đi về lộng lẫy

Lung linh áo mỏng màu hoa

Thần Zephyr* lỡ yêu ai đâu biết

Có người đẹp như em gõ guốc rền vang

**

Chiều bỗng dưng có gió thơm

Loang qua trời tối

Những ước mơ chưa bao giờ chạm tới

Hóa thành những vì sao...

**

Đánh thức Zephyr-đánh thức chiêm bao

Đánh thức nỗi niềm ta năm tháng

Yêu thương mê đắm rêu mờ..

**

Người đẹp khua tiếng guốc rền vang

Bóng chiều trôi theo nghiêng ngã...

 

                                                      Lê Trọng Nghĩa

                   

 

* Zephyr: Thần gió Tây trong thần thoại Hi Lạp

 

 

More...

Chúc mừng bạn!

By

Nếu bạn có thể đọc được bài viết này có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging

More...