(Nghe TP hát "Kiếp nào có yêu nhau")Bao giờ gạt hết thương đau
Em khoe hương sắc xanh màu thời gian
Mi cong trói những ánh nhìn
Nồng nàn như thể chính mình đang yêu
Phận buồn sao vội xanh rêu
Em gieo tiếng hát xé chiều và đêm
"Kiếp nào xin trọn mối duyên"
Lời yêu réo rắt càng thêm bẽ bàng...
Trách chi xưa cũ phũ phàng
Đêm sâu ôm gối thở than ơ thờ
Hát lên em!-lửa ước mơ
Đồng xanh và gió bốn bề mênh mang
Cầu cho nhân thế vẫn còn
Tình yêu từ phía nụ hôn chân thành
Và em- Hương sắc mãi xanh
Đan thơm tiếng hát cho anh cho đời..
LÊ TRỌNG NGHĨA
PHÍA CHIỀU SƯƠNG
Không có ngọn lửa nào nhóm lên từ phía cánh đồng cuối thu
Những chiếc lá mãi bay về nơi vô định
Những ngôi nhà dựng lên dở dang
Ướt đẫm chiều mưa
Liêu xiêu giông bão
Anh dắt chiếc bóng rảo mòn đi về phía mặt trời
Đâu đây tiếng cười đổ vỡ
Những mái tóc hững hờ thả trôi bờ vai khăn đỏ
Rơi xuống đường nỗi giá rét lạnh căm
Em ở phía chiều sương giăng giăng
Mùa đông xa mờ câu hò hẹn
Em bỏ cái duyên bên trời nguội lạnh
Để ráng chiều tê dại trái tim anh...
Lê Trọng Nghĩa
10. 2009
TÌNH CŨ
Tình em chan chứa bao nhiêu
Nắng thơm môi má bên chiều cuối đông
Đâu rồi những phút bâng khuâng
Đưa nhau xuống biển lên non gọi ngàn...
Anh giờ như kẻ hoang tàn
Từ khi gió bão xé toang cuộc tình
Trái tim ngủ phía cánh rừng
Ước mơ ngủ phía chập chùng sóng khơi
Duyên tình nhạt lắm đôi môi
Mùa xuân nở đóa hoa cười hư không
Anh đi sao hết bão bùng
Duyên tình em mãi mặn nồng mà chi?
Vậy là 8 tháng đã qua, không kể khoảng thời gian tôi lặng lẽ vẽ phác thảo-ý tưởng. Công trình phù điêu tôi nhận thực hiện cho trường Cao đẳng Bình Định đã được hoàn thành. Có biết bao nỗi niềm tôi mong muốn gửi vào trong tác phẩm...Nhưng trên hết tôi hi vọng bức phù điêu của mình sẽ góp phần làm đẹp hơn ngôi trường mình đang công tác, uy thế và tiếng tăm của trường ngày một khẳng định và vang xa hơn. (Xem tiếp)
Tác Phẩm: Sinh tồnChất liệu: Sơn dầuLê Trọng Nghĩa
ĐÃ LÂU
Đã lâu không làm thơ cho em nữaĐóa hoa khô treo kỉ niệm ơ hờÁnh sáng đóng đinh xoa dịu nỗi buồnRơi từ phía góc phòng anh lặng lẽĐã lâu anh không còn biết mình vui hay buồn nữaThời gian sao vội cuống cuồngNhững gì đâu đâuHạnh phúc đâu chỉ trên chiếc giường êm hay ánh hào quang cuộc đời lóe sángNgày đã đẩy xô ta mệt nhoàiNhững nỗi niềm sau câu thơ bất tậnLẽ nào như giông bão tình yêu
Cái giản đơn như câu thơ anh viết tặng emKhi bình minh thức giấc Cũng cuộn trôi như dòng xoáyTự khi nào anh quên cả thói quen...
Cuộc đời có biết bao điều tươi đẹp và cũng có biết bao điều man trá... Tiếng chim vịt kêu đêm là nỗi ám ảnh trong tâm khảm người bạn thân quí của tôi- Tiến sĩ bác sĩ Lê Minh Khôi (Mạc Đại). Có thể cũng còn là một nỗi ám ảnh của ai đó, của tôi- của những tuổi thơ in bóng trên đất miền Trung quê mùa chân chất..Hồn nhiên và trong sáng...Đó là nỗi ám ảnh cũng là bài ca bất tận ru quên đi những man trá cuộc đời...Mời các bạn hãy đọc bài viết Chim vịt kêu đêm? (Xem tiếp)
NGHỆ SĨ VỚI NGHỀ GIÁO
Lê Trọng Nghĩa- GV Mĩ Thuật
Không như những thầy cô giáo khác trong trường, tôi đến với nghề giáo hơi muộn. Con đường đưa tôi đến với bục giảng tình cờ như "cái duyên" mà cuộc đời đã mang đến cho tôi. Một "cái duyên" không báo trước. Tôi chọn "cái duyên" ấy như một sự đánh đổi khi mà mọi thứ đang bình yên và không đến nỗi tệ đối với tôi. Tôi bỏ lại mọi thứ đang dang dở tại một thành phố sôi động, phồn hoa ở cái tuổi 36 để đón nhận một chữ "thầy" từ quê nhà. (Xem tiếp)
Ta đợi một ngày mai của em Trong lung linh sương sớm Trong lóng lánh nắng trưaTrong lưa thưa mưa chiềuTrong đìu hiu mỗi tối
Ngày mai Là tiếng gió đẩy xô ô cửa ta nhìn qua bầu trời chỉ có mây bay
Ngày mai
Là những chiếc lá vẽ lên khu vườn đầy hoa thơm trái chín những đường cong cong mơ hồ
Là một nỗi chếnh choáng sau ly bia bè bạn hình dáng em lắt lư không gian trời tối
Ta đợi một ngày mai của emNgày mai thần tiên Ngày mai vời vợiCứ như đứa trẻ nghêu ngao khúc đồng dao yêu thươngKhông biết đó là niềm đauKhông biết đó là hạnh phúc
Rồi lặng im đi quaRồi bão tố đi quaEm lại trở về hẹn với anh- ngày maiNgày mai của em có phải bằng 24 tiếng, 24 ngày hay 24 thángNgày mai của em- em không biết?
15. 09. 2009
09-2002
Bấm nút play để nghe ca khúc
Đánh ghenNhạc và lời: Lê Trọng NghĩaCa sĩ trình bày: Minh Tuấn
Cầm kéo mà xông vào thì còn gì là thân xácĐánh ghen kiểu chi mà ghê thếNgười xưa khéo vẽ nên tranhKiếp đa thê quá nhiêu khê
Cầm kéo mà xông vào thì còn gì mà thân xácThôi cô vợ lẻ ơi đừng thách thứcNgười xưa khéo vẽ nên tranhKiếp đa thê thật đáng chê
Tranh hay ngoài đờiTrông sao thật buồn cườiNhìn mà nghe chua xótƠi anh chồng tham lamƠi anh chồng nhu nhượcƠi anh chồng dối tráNên cô vợ cả giận dữ thế
Chém cha cái kiếp lấy chồng chungChém cha cái kiếp lấy chồng chung lấy chồng chung lấy chồng chung
(Coda)Tội nghiệp đứa trẻ biết gìChuyện của người lớnTội nghiệp đứa trẻ ngẩn ngơ ngẩn ngơTội nghiệp đứa trẻ biết gì chuyện của người lớnTội nghiệp đứa trẻ ngẩn ngơ ngẩn ngơ...Chuyện của người lớnThật đáng chê kiếp đa thêThật đáng chê kiếp đa thêThật đáng chê...kiếp đa thê...
Nụ cười trên tượng PhậtCa sĩ trình bày: Anh ÁnhNhạc: Lê Trọng Nghĩa
NỤ CƯỜI TRÊN TƯỢNG PHẬT
Chưa hẳn không vuiVà chưa hẳn cũng không buồnHơn hai nghìn nămCặp mắt người nhìn xuống nhân gianLàn môi người ngưng đọng trong nụ cườiKhông sao thấu hiểu... hơ hớ
Xót thương ...hơ hơ hờCó niềm xót thương nào mênh mông như đáCảm thông...hơ hơ hờCó niềm cảm thông nào trầm lặng như đáĐợi chờ...hơ hơ hờCó sự đợi chờ nào trầm tư như đáHi vọng...hơ hơ hờCó niềm hi vọng nào dai dẳng như thời gian hơ..ơ
Có chút gì như băn khoănCó chút gì như tự giễuSao...hơ hớ hơNhững chân lí thiêng liêng của hư khôngNhững khát vọng ngàn lần vĩnh cửuLại mang hình dáng con ngườiHớ ...hơ hớ hơ hờ....Hơ ...hờ hơ hơ hờ...Hờ hờ hơ hơ hớ...hớ hơ...
Chưa hẳn thật vuiVà chưa hẳn thật buồnHơn hai nghìn nămCặp mắt người nhìn xuống nhân gianVà nhân loại vẫn trăn trở về nụ cườiKhông sao thấu hiểu...hơ hớ
CA KHÚC NGÀY MỚI
Nhạc và lời: LÊ TRỌNG NGHĨA Ca sĩ; QUỐC CƯỜNG
NGÀY MỚI
Em dịu dàng thếLòng anh sao không bão giôngMắt em hiền như thếĐủ ru anh- ru anh quên hết muộn phiền
Có cơn mưa vềlao xao những nụ mầm xanhƯơm lên bầu trời tiếng hátThời gian đi quaVà em đi quaXôn xao ngày mới
Ngày mớiNắng dắt em đi qua những cánh đồngGió ngàn thơm thơm mái tóc bayLối về vương vương bông cỏ mayCho anh gọi tên em những chiều mưa tớiNgày mớiChở những ước mơ qua miền tuổi thơCho anh gặp emCho anh yêu những con đường có emVà hơn thế nữa vì trái tim anh thắp lửaTình yêu- tình yêu em ơi...
CODAEm dịu dàng thếLòng anh sao không bão giôngMắt em hiền như thếĐủ ru anh- ru anh quên hết muộn phiềnMắt em hiền như thếĐủ ru anh- ru anh quên hết muộn phiềnMắt em hiền như thếĐủ ru anh- ru anh quên hết muộn phiền...
NỖI BUỒN ANH
Ở PHÍA CUỐI DÒNG SÔNG
Đừng chạm vào nỗi buồn anh
Có thể em bật khóc
Giọt nước mắt có thể ươm lên mầm xanh
Nhưng có thể nhận chìm ngộp trái tim anh
Và anh sẽ sống ra sao khi không còn được yêu em nữa
**
Đừng bắt anh nói những điều anh không thể nói
Vì từ lâu nó đã không còn theo anh bên những giấc mơ
Hãy nắm lấy tay anh về phía cuối dòng sông em nhé
Nơi có dấu chân anh đầy sóng
Nơi những buổi chiều đi qua anh không bình yên
Nơi anh vụt đứng lên sau trăn trở ngã nghiêng
Cuộc đời nhiều rủi ro thân phận!
Em sẽ gặp nỗi buồn anh ẩn sâu dưới trái tim
Giọt nước mắt sẽ tràn qua niềm hạnh phúc
Em sẽ nói yêu anh- và hơn thế nữa...
Nỗi buồn anh
Ở phía cuối dòng sông!
Sinh ngày: 02-05-70 Nghề nghiệp: GV Mĩ thuật Trường CĐ Bình Định ĐC: 330 Trần Phú TT Bình Định- An Nhơn- Bình Định Email: artnghia@yahoo.com